Hiển thị các bài đăng có nhãn 4R TRUYỆN TRANH VIỆT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 4R TRUYỆN TRANH VIỆT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Như thế nào là nét vẽ thuần Việt ?


Như thế nào là “thuần Việt” và tại sao phải cứ nét vẽ thuần Việt ? Tổ tiên ta đã dùng chữ Nho (nhiều người gọi nhầm là chữ Hán trong khi nhà Hán ra đời sau chữ Nho hàng ngàn năm) làm chữ viết, ngày nay là chữ quốc ngữ lấy từ ký tự La-tinh hoặc bản thân chúng ta đang mặc bộ Vest, mang giày Tây… là không Việt ư ? Thời nào cũng có sự tiếp thu tinh hoa của nhân loại nhưng quan trọng phải xác định đâu là BẢN SẮC DÂN TỘC.

Tôi cũng là một người đang trong nghề truyện tranh và thấy rằng để làm một bộ truyện tranh lịch sử Việt Nam là vô cùng khó khăn, mặc dù so với các loại hình phim truyện, hoạt hình, kịch,… thì kinh phí đầu tư rẻ hơn, thị trường lớn hơn. Theo tôi, một bộ truyện tranh lịch sử thành công phải đạt được hai yếu tố. Đó là yếu tố giáo dục lịch sử nhằm nâng cao tinh thần dân tộc (chính sử và huyền sử) và nét vẽ phải thu hút người xem, đặc biệt là học sinh, sinh viên. Điển hình là hai bộ Sát Thát của họa sĩ Nguyễn Bích và Thần Đồng Đất Việt của công ty Phan Thị được đánh giá rất cao.

Về yếu tố lịch sử. Nước ta cùng với Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc,… là những nước ĐỒNG VĂN, có rất nhiều nét văn hóa tương đồng mang đậm phong cách Á Đông. Cái khó là ở chỗ giống giống đó mà nhiều người nhầm lẫn và thật sự đã nhầm lẫn do dư âm của hàng ngàn năm ĐỒNG HÓA của phương Bắc. Ngày nay các nhà nghiên cứu sử học và khảo cổ đã chứng minh có nhiều di sản văn hóa của người Việt ta (Lạc Việt và những tộc Việt khác trong cộng đồng Bách Việt sống trải dài từ phía nam sông Dương Tử và Ngũ Lĩnh, còn gọi là Lĩnh Nam) đã bị người phương Bắc chiếm lấy và nghiễm nhiên tuyên bố là của họ (cũng vô lý như vụ Hoàng Sa – Trường Sa!). Điển hình là chiếc trống đồng (cách nay hơn 3.000) đã nói lên tất cả. Tổ tiên của người Việt đã biết trồng lúa nước, sống trong nền văn hóa lúa nước và xây dựng được nến văn minh lúa nước. Ấy vậy mà sách Trung Quốc lại ghi họ đã sang khai hóa văn minh cho “dân Nam man”, còn ghi việc ông quan cai trị nọ (không hề biết trồng lúa nước) dạy dân Việt cách …trồng lúa! Trong thời gian cai trị họ bắt dân ta phải lập đền thờ bọn quan cai trị, nghiêm cấm thờ Anh hùng dân tộc, vơ vét hết của cải và các di sản văn hóa (sách, người làm nghề giỏi…) và đốt bỏ hết những gì của dân ta mà họ không thể mang về được. Nói sai nhưng nói lâu ngày thành ra đúng làm cho nhiều người nghe riết rồi lầm lẫn.

Về nét vẽ. Tôi cũng đã rất vất vả lắm mới mời được vài nhóm hợp tác vẽ truyện tranh lịch sử Việt Nam vì đa số họ rất sợ đề tài này. Đề tài lịch sử rất nhạy cảm nên người vẽ được thì sợ “bị dư luận đánh tơi bời” còn người hăm hở thì thể hiện trật lất các yếu tố lịch sử như những điều đã nêu ở trên. Có lẽ cũng do nhiều lý do mà khi cầm đọc một tập truyện tranh lịch sử thì rất buồn vì cứ thấy như người Việt mình xấu xí, nghèo nàn lạc hậu trong khi vẽ quân giặc thì một là đẹp như trên trời giáng xuống, hai là xấu như ác quỉ hiện hình. Ví dụ, thời nhà Lý nước mình rất văn minh được cả thế giới công nhận, dân mình ăn mặc đẹp, quân đội mình đủ mạnh nên Lý Thường Kiệt mới dám đem quân sang đánh Tống ở tận Ung Châu. Ấy vậy mà rất nhiều truyện, họa sĩ không dám thể hiện người Việt mình đẹp, quần áo đầy đủ mà vẽ quân mình ….đóng khố đi đánh giặc được trang bị đầy đủ giáp binh. Bà Nguyên phi Ỷ Lan đẹp đến độ Vua nhìn một lần phải mê mà lại vẽ xấu (thô) hơn những cô gái nông dân bình thường. Về sau, nhiều họa sĩ không biết vẽ thế nào cho đúng đành chọn lối vẽ …hoạt hình (như trạng Tí) để không bị “đánh” là đúng hay sai yếu tố lịch sử.

Người viết nêu những ý kiến trên đây không phải để chỉ trích mà mong muốn chúng ta cần phải đánh giá đúng những đề tài lịch sử. Dư luận cũng bớt khắt khe khi có những bộ truyện với cách thể hiện sáng tạo mới chứ không nên bác bỏ. Góp ý xây dựng một nền truyện tranh Việt ngay trên đất Việt.

Tại sao không thể tiếp thu nét vẽ comic, manga khi người đọc đã quen và đã hình thành một tiêu chuẩn đánh giá nét đẹp của truyện tranh?

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Truyện tranh Việt Nam định hình phong cách riêng


Sự suy thoái của các dòng truyện tranh ngoại tạo cơ hội cho truyện tranh Việt Nam trỗi dậy với những tác phẩm thu hút lượng độc giả lớn. Tuy chưa thật sự thành hình nhưng khái niệm “Phong cách truyện tranh Việt Nam” cũng đã bắt đầu được đề cập đến như một khẳng định sự phát triển của truyện tranh Việt Nam hiện nay.
Từ mâu thuẫn Manga-Comic

Nếu có một công trình nghiên cứu về lịch sử truyện tranh Việt Nam, bộ truyện tranh của Công ty Phan Thị “Thần đồng Đất Việt” chắc chắn chiếm một vị trí quan trọng. Đây là bộ truyện tranh dài kỳ đầu tiên thành công cả về mặt doanh thu và uy tín. Thậm chí, thành công của nó còn càng thêm rực rỡ vì đã thắng lợi ngay trong thời điểm truyện tranh ngoại còn đang phát triển mạnh.

Thế nhưng, khi mới xuất hiện và ngay cả khi đã có chút tên tuổi, “Thần đồng Đất Việt” với cách thể hiện nghiêng về hướng Manga (phong cách truyện tranh Nhật) đã từng trở thành tâm điểm của một cuộc chiến về việc lựa chọn phong cách thể hiện cho truyện tranh trong nước giữa một bên ủng hộ thể loại Manga và một bên ủng hộ Comic (phong cách truyện tranh châu Âu). Phái Manga cho rằng đây là cách thể hiện mang đậm tính điện ảnh, bạn đọc nhỏ tuổi đã quen thuộc, dễ chấp nhận. Phái Comic phản bác rằng cách vẽ như thế quá cường điệu, làm méo mó hình ảnh nhân vật vốn lấy từ các nhân vật vĩ nhân trong lịch sử đất nước.

Tuy nhiên, cùng với việc hàng loạt bộ truyện tranh Việt Nam theo phong cách Comic thất bại, và cả việc các bộ truyện tranh Comic nổi tiếng thế giới khi vào Việt Nam đều có doanh thu khá ảm đạm, các cuộc tranh cãi dần lắng xuống và Manga lặng lẽ trở thành cách thể hiện chính cho truyện tranh Việt Nam.

Đến định hình phong cách riêng

Vấn đề phong cách truyện tranh Việt Nam xuất hiện trở lại sau Festival truyện tranh Việt Nam vừa qua. Trong cuộc hội thảo “Cơ hội và thách thức” được tổ chức trong Festival, ông Sylvain Lemay - giảng viên đại học về truyện tranh của Canada cho rằng mỗi quốc gia đều có thể tìm ra một phong cách truyện tranh phù hợp. Theo ông, bên cạnh những tác phẩm truyện tranh nổi tiếng của thế giới, truyện tranh Việt Nam trong mắt ông “cũng đã bắt đầu bộc lộ một phong cách riêng”.

Sau nhận xét này, người ta bắt đầu nhìn lại các tác phẩm truyện tranh Việt Nam hiện nay. Nổi bật là hai bộ truyện tranh “Orange” với đề tài về giới trẻ hiện nay cùng niềm đam mê thể thao và “Danh tác Việt Nam” chuyển thể thành truyện tranh những tác phẩm nổi tiếng của văn học trong nước như “Chí Phèo”, “Tắt đèn”, “Giông tố”…

Điểm ấn tượng nhất ở các bộ truyện tranh này là nét văn hóa Việt được thể hiện rất rõ ràng, từ hình ảnh những làng quê Việt Nam thời Pháp thuộc, thời hiện đại đến những khu chợ đô thị, cuộc sống của thanh thiếu niên hiện nay…

Tất cả đều gần gũi, thân thuộc và đó cũng được coi là một trong những nét làm nên thành công của các bộ truyện. Ngay cả bộ “Thần đồng Đất Việt” cũng đã chứng tỏ được sức ảnh hưởng khi góp một phần vào việc giáo dục lịch sử cho các em thiếu nhi thông qua những câu chuyện, hình vẽ đậm nét văn hóa Việt Nam.

Có ý kiến cho rằng trên thực tế các bộ truyện tranh này vẫn chịu ảnh hưởng của phong cách Manga. Tuy nhiên, Việt Nam vốn dĩ không có một phong cách truyện tranh riêng của mình, việc học hỏi và phát triển từ một phong cách truyện tranh nổi tiếng là điều dễ hiểu. Trung Quốc và Hàn Quốc cũng đã làm như thế và dần dần định hình những phong cách truyện tranh riêng của mình như Manhua (Trung Quốc) hay Manhwa (Hàn Quốc).

Truyện tranh là sản phẩm văn hóa được giới trẻ, từ nhi đồng đến thanh thiếu niên đọc rất nhiều nên được đánh giá có tầm ảnh hưởng lớn đến việc hình thành nhân cách. Việc truyện tranh Việt dần tạo được sức thu hút, xây dựng phong cách riêng đã góp phần đem đến tín hiệu lạc quan cho thị trường sách thiếu nhi trong nước.
Theo SGGP

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Truyện tranh Việt Nam đã có phong cách riêng

 
Nguồn SGTT.VN
Phát biểu tại hội thảo về “Cơ hội và thách thức” đối với truyện tranh nhân Festival truyện tranh lần thứ hai được tổ chức tại Việt Nam (30.5- 4.6), ông Sylvain Lemay - giảng viên đại học về truyện tranh của Canada cho rằng, mỗi quốc gia đều có thể tìm ra một phong cách truyện tranh phù hợp. Theo ông, bên cạnh những tác phẩm truyện tranh nổi tiếng của thế giới, truyện tranh Việt Nam trong mắt ông “cũng đã bắt đầu bộc lộ một phong cách riêng”. 

Truyện tranh Việt Nam đang tìm hướng đi riêng. Một trong những cách đó là làm lại các tác phẩm nổi tiếng.
Ông bày tỏ hy vọng “sau festival truyện tranh lần 2 tại Hà Nội, trên bản đồ phát hành của chúng tôi tại châu Âu có thêm truyện tranh đến từ Việt Nam! Hiện tại, truyện tranh Việt Nam thường được nhắm tới trẻ em. “Hãy kiên nhẫn. Sẽ đến thời kỳ dành cho mọi đối tượng và với mọi đề tài” – vị chuyên gia nói.

Quả vậy, truyện tranh của Việt Nam hiện mới chỉ dừng lại, là thể loại chủ yếu dành cho thiếu nhi. Đội ngũ những người làm truyện tranh ở Việt Nam yếu và thiếu so với sự hùng hậu của các “đế chế” truyện tranh nổi tiếng trên thế giới mà điển hình là “tam giác” Pháp, Bỉ ở châu Âu, Mỹ và Nhật Bản. Do chưa đủ thời gian để tích lũy thật nhiều kinh nghiệm về phương diện sáng tạo cũng như chưa dày dạn về kinh nghiệm thương trường, nên mặt hàng truyện tranh hiện nay chủ yếu mới chỉ được khia thác ở vài nhà xuất bản, trong đó nổi bật là nhà xuất bản Kim Đồng, thì lại nghiêng hẳn về truyện tranh ngoại: truyện tranh manga của Nhật Bản!

Trong khi đó, ở Pháp, truyện tranh đươc sự thừa nhận trong lĩnh vực sáng tạo và văn hóa, được tất cả các phương tiện thông tin đại chúng ủng hộ đề cao, được xã hội ghi nhận những giá trị văn hóa, tinh thần mà nó đã mang lại cho người dân. Hàng năm, xứ sở này đều tổ chức những liên hoan riêng về truyện tranh. Truyện tranh trở thành sản phẩm được tìm kiếm cho độc giả đủ mọi lứa tuổi, không chỉ trẻ em, và có được tin tưởng, cổ cũ ở khả năng chuyển tải nhiều nội dung khác nhau, kể cả các vấn đề chính trị, xã hội nghiêm túc. Tình hình đó diễn ra không chỉ ở Pháp, Ở Bỉ, Mỹ và Nhật Bản cũng tương tự. Đó là khi truyện tranh đáp ứng nhu cầu đọc- xem của nhiều tầng lớp độc giả cũng như những mối quan tâm của họ về cuộc sống thông qua loại hình sách- tranh này.

Tác giả kịch bản truyện tranh nổi tiếng người Bỉ Stephen Desberg cho biết tập đoàn của ông, hiện là tập hợp của nhiều nhà xuất bản về truyện tranh lớn ở châu Âu mà doanh số, ấn phẩm truyện tranh của họ hàng năm chiếm 30% thị phần sách nói chung. Mỗi năm tại Pháp và Bỉ, xuất bản trên 3000 đầu sách truyện tranh. Rất nhiều cuốn khác có tia-ra phát hành 2-3 ngàn bản đến 2-3 vạn bản. Đó là một thành công tuyệt vời, là giai đoạn “chín muồi” của truyện tranh sau khoảng 1 thế kỷ hình thành và phát triển. 

Để hoàn thành vai trò thương mại, các nhà xuất bản có nhiệm vụ thực thi tất cả mọi công đoạn để giúp tác phẩm được tiếp cận độc giả với những chiến dịch quảng bá hữu hiệu.Từ một câu chuyện tranh, có thể dẫn đến nhiều định dạng khác như phim hoạt hình; thậm chí một số hãng lớn còn “mượn” nhân vật trong truyện tranh đang bán chạy nào đó để gắn vào nhãn mác, thương hiệu của họ. Ở đó, những chiến dịch quảng cáo, truyền thông rầm rộ được coi là “lợi thế” để truyện tranh gia nhập vào đời sống xã hội một cách rộng rãi, tích cực.

Truyện tranh Nhật Bản đang càn lướt trên các quầy sách thiếu nhi ở Việt Nam.
Đặc biệt, sự “càn lướt” của truyện tranh manga Nhật Bản không chỉ thể hiện trên các quầy sách thiếu nhi tại Việt Nam. Tại châu Âu, truyện tranh Nhật Bản đã được “dọn đường" trước bằng phim hoạt hình, bằng đồ chơi trẻ em sản xuất hình các nhân vật của truyện tranh và do vậy, có thể gọi đó là một sự đầu tư lớn, khôn ngoan của người Nhật. Với ưu thế khổ nhỏ, bỏ vừa vào cặp, giúp các em nhỏ có thể mang đến lớp và dễ trao đổi, truyện tranh Nhật Bản đã dễ dàng “đánh bại” các “ông anh” truyện tranh của Bỉ, Pháp, Mỹ với số trang dầy, khổ lớn, giá đắt…

Trong bối cảnh đó, truyện tranh Việt Nam, vốn còn khiêm tốn, coi festival là một cơ hội ngàn vàng để tiếp cận các “cường quốc truyện tranh”, để học hỏi, giao lưu và bước đầu tính đến hiệu quả của sự tương tác giữa đội ngũ làm truyện tranh với độc giả Việt Nam. “Văn hóa đọc của công chúng trẻ Việt Nam là một vấn đề được coi trọng hàng đầu khi chúng tôi tiếp cận những quốc gia có kinh nghiệm làm truyện tranh lâu đời trên thế giới như Pháp, Bỉ, Mỹ, Nhật Bản… với mong muốn có thể khai thác và đưa đến cho độc giả của mình những cuốn truyện có đề tài, hình ảnh, ngôn ngữ phù hợp, thích ứng với văn hóa Việt Nam. Tất nhiên, là những người làm sách cho thiếu nhi, chúng tôi luôn hiểu rằng truyện tranh cũng có những nhược điểm của nó, do vậy người làm sách không thể không lo lắng, quan tâm thích đáng và kỹ lưỡng khi đưa ra những ý tưởng cụ thể và thực hiện nó!”- giám đốc nhà xuất bản Kim Đồng, họa sĩ Phạm Quang Vinh bộc lộ.

Có thể nói, truyện tranh và văn hóa đọc sẽ là câu chuyện dài dài, khi mà phía trước, các NXB trên khắp các châu lục đều nhìn thấy đó là những cơ hội: truyện tranh cho người lớn, không chỉ trẻ em và truyện tranh không chỉ để giải trí… nhưng đồng thời đó cũng là những thách thức lớn, bởi sự ra đời của ibook, ipad và những đối thủ công nghệ khác…
Kim Hoa

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Truyện tranh lịch sử hỗ trợ tốt cho môn học lịch sử

(Dân trí)-Mặc dù là môn học quan trọng nhưng chất lượng dạy và học môn Lịch sử trong thời gian qua còn nhiều bất cập. Hy vọng truyện tranh lịch sử cũng như những phim lịch sử Việt Nam sẽ bổ sung những kiến thức lịch sử cho học sinh.

Nhiều lỗ hổng về kiến thức lịch sử thể hiện qua kết quả của các kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh vào Đại học, Cao đẳng trong những năm qua. Dư luận xã hội và  cả những người “trong cuộc” đã phải  phải “giật mình”, bởi hằng năm, số học sinh đạt dưới điểm trung bình là khá phổ biến trong các kỳ thi quan trọng. Thực trạng đáng báo động này xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Trước hết về phía nhà trường, phương pháp dạy học truyền thống vẫn tiếp tục được áp dụng trong khi đối tượng tiếp nhận là một lớp học trò mới cần sự tích cực, chủ động. Hiện tượng thuyết giảng một chiều, thầy đọc, trò chép xảy ra khá phổ biến trong các giờ học môn lịch sử. Những sự kiện ngồn ngộn trong sách giáo khoa được truyền thụ mang nặng tính áp đặt cứng nhắc mà không có sự đối thoại cởi mở tạo tâm lý chán nản mệt mỏi trong học sinh. Bên cạnh đó, sự cải tiến đổi mới nội dung sách giáo khoa diễn ra còn chậm.


Ý kiến của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail:thaolam@dantri.com.vn
Giáo cụ trực quan được sử dụng còn nghèo nàn, quanh quẩn chỉ có một số bức tranh, sơ đồ minh họa không đủ sức cuốn hút, hấp dẫn học sinh.Về phía học sinh, tâm lý giới trẻ trong thời kỳ công nghiệp hóa có xu thế thiên về các môn khoa học tự nhiên, xem nhẹ các môn khoa học xã hội và nhân văn khiến nhiều em không có hứng thú đối với môn Lịch sử. Việc học môn học này còn mang nặng tính đối phó hơn là thực sự say mê khám phá, tìm tòi. Hệ quả là nhiều học sinh không ghi nhớ nổi một sự kiện lịch sử của dân tộc trong khi đó không ít em lại có thể kể ra vanh vách tên của các trò chơi điện tử, diễn viên điện ảnh hay các nhân vật lịch sử ở các nước khác như Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản. Câu hỏi đặt ra là vì sao học sinh lơ mơ về kiến thức lịch sử trong nước nhưng lại hào hứng khi bàn về những nhân vật hay lịch sử nước khác. Câu trả lời được nhiều người lí giải là: trong khi chất lượng dạy và học môn lịch sử trong nhà trường còn bộc lộ không ít bất cập thì hiện nay chúng ta đang thiếu các sản phẩm văn hóa hấp dẫn về lịch sử. Giới trẻ có thể hiểu về văn hóa Hàn Quốc qua rất nhiều bộ phim truyền hình được chiếu nhan nhản trên ti vi hàng ngày, nắm được lịch sử Trung Quốc qua những bộ phim dã sử hoành tráng, hiểu được văn hóa Nhật Bản qua những bộ truyện tranh nổi tiếng được bày bán rộng rãi trên thị trường. Trong khi đó, việc giáo dục truyền thống văn hóa, lịch sử qua các ấn phẩm văn hóa của ta lại chưa được chú trọng nhiều.

Đối với lứa  tuổi học sinh thì đọc truyện tranh là thú giải trí được rất nhiều em yêu thích, thậm chí là món ăn tinh thần không thể thiếu. Nắm bắt được nét tâm lý này, nhằm làm phong phú thêm nguồn tài liệu về giáo dục lịch sử, thời gian qua một số nhà xuất bản đã cho ra mắt một số bộ truyện tranh lịch sử. Việc mạnh dạn

 
Truyện tranh lịch sử góp phần giáo dục truyền thống lịch sử cho học sinh

chuyển tải lịch sử dân tộc qua những cuốn truyện tranh sinh động được xem là hướng đi tích cực trong việc định hướng thị hiếu thẩm mỹ và góp phần giải quyết tình trạng lơ mơ về lịch sử dân tộc trong một bộ phận không nhỏ học sinh hiện nay. Thời gian qua, một loạt bộ truyện tranh lịch sử đã xuất hiện trên thị trường như: Lịch sử Việt Nam bằng tranh (NXB Trẻ); Một thuở nước non này (NXB Giáo dục); Hào khí đất phương Nam (NXB Kim Đồng)… Điều đáng mừng là những bộ truyện tranh này được nhiều học sinh đón nhận, hứng thú tìm đọc. Nhiều truyện có hình thức đẹp, lời thoại trong sáng, ngắn gọn, hình vẽ các nhân vật phong phú phù hợp với từng thời đại khác nhau trong lịch sử dân tộc. Không ít học sinh thừa nhận, khi tìm đến với những cuốn truyện tranh lịch sử, các em có thêm những hiểu biết các sự kiện, nhân vật đáng nhớ trong lịch sử dân tộc. Chẳng hạn, đối với bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh”, một trong những bộ sách lịch sử bằng tranh đầu tiên ra mắt bạn đọc nhỏ tuổi do NXB Trẻ ấn hành, học sinh có thể tiếp cận lịch sử nước nhà xuyên suốt từ thời đồ đá, đồ đồng, vua Hùng dựng nước đến các triều đại Ngô, Đinh, Tiền Lê, Lý, Trần, Hậu Lê, Nguyễn cho đến hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước. Vừa qua, NXB Kim Đồng vừa cho ra mắt bộ truyện tranh “Hào kiệt đất phương Nam”, viết về những nhân vật đã gắn bó với lịch sử đất phương Nam như: Trương Định, Nguyễn Huệ, Nguyễn Trung Trực, Bùi Thị Xuân, Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Tri Phương…

Có thể xem truyện tranh lịch sử Việt Nam xuất hiện ngày càng nhiều trên thị trường sách thiếu nhi thời gian qua không chỉ giải tỏa “cơn khát” truyện tranh trong nước, góp phần hạn chế sự “bành trướng” của truyện tranh nước ngoài mà còn có thể xem là một kênh bổ sung một lượng đáng kể kiến thức lịch sử đang bị thiếu hụt trầm trọng ở một bộ phận học sinh hiện nay. Không thể phủ nhận những tác động tích cực mang lại từ truyện tranh lịch sử. Tuy nhiên đã xuất hiện những “hạt sạn” về nội dung và hình thức trình bày trong một số cuốn truyện tranh lịch sử trên thị trường trong thời gian qua như: ngôn ngữ đối thoại giữa các nhân vật chưa được trau chuốt, làm mất đi sự trong sáng vốn có của Tiếng Việt; hình ảnh, trang phục của nhân vật còn ảnh hướng nhiều của truyện tranh Nhật Bản, Hàn Quốc, làm mất đi tính dân tộc; cốt truyện mang “hơi thở” hiện đại, khi thì thái quá các yếu tố hài hước, gây phản cảm. Để chấm dứt tình trạng này, các nhà xuất bản cần thận trọng hơn trong khâu biên tập, thẩm định chất lượng của từng cuốn truyện tranh lịch sử trước khi in ấn và phát hành ra thị trường. Đây cũng là cách để giữ “thương hiệu” cho các nhà xuất bản đồng thời mang đến cho lớp độc giả nhỏ tuổi những ấn phẩm văn hóa có giá trị.

Bùi Minh Tuấn
(Nghệ An)

LTS Dân trí - Việc tổ chức in ấn và phát hành truyện tranh lịch sử là việc làm đáng hoan nghênh đối với các nhà xuất bản. Đấy là yếu tố tích cực bổ sung kiến thức và giúp cho lớp trẻ hào hứng hơn trong việc học môn lịch sử nước nhà.

Tuy nhiên việc làm này đòi hỏi sự đầu tư nhiều công sức và tâm huyết để vừa trung thành với các sự kiện và diễn biến lịch sử, lại vừa xây dựng được cốt truyện hấp dẫn với những nhân vật điển hình, thể hiện thành hình ảnh sinh động cùng những lời thoại và trang phục phù hợp với từng giai đoạn lịch sử...

Đây là mảng đề tài có nguồn tư liệu lịch sử rất phong phú cũng như đối tượng đọc khá rộng rãi, hy vọng truyện tranh lịch sử sẽ phát triển mạnh mẽ trên cơ sở rút kinh nghiệm cả mặt tốt và chưa tốt của  những tập truyện tranh lịch sử đã phát hành.